Bệnh viện Mắt Trung ương với những nỗ lực phát triển ngành và giữ gìn y đức

Bệnh viện Mắt Trung ương được thành lập từ năm 1957. Từ đó đến nay, Bệnh viện luôn giữ vững được vai trò đầu ngành, tích cực trong công cuộc chống mù lòa, nâng cao chất lượng việc chăm sóc mắt cho nhân dân. Nhân kỷ niệm 51 năm ngày thầy thuốc Việt Nam 27.2.2006, VOV News có cuộc trò chuyện với PGS.TS.Đỗ Như Hơn – Phó Giám đốc Bệnh viện mắt TW.

 

Đầu tư cho đào tạo con người và hiện đại hóa phương tiện chữa bệnh

 

PV: Thưa ông, là tuyến cuối, nơi tiếp nhận, điều trị những trường hợp nặng và phức tạp của các cơ sở nhãn khoa từ cả nước gửi tới, Bệnh viện Mắt Trung ương đã làm những gì để liên tục nâng cao kỹ thuật và hiệu quả điều trị?

 

PGS TS Đỗ Như Hơn: Để giữ vững được vai trò đầu ngành, đòi hỏi lãnh đạo Bệnh viện luôn phải trăn trở, suy nghĩ tìm hướng đi trong cơ chế thị trường. Chúng tôi luôn nghĩ, việc trước tiên là đào tạo về con người, nguồn nhân lực. Đây là tuyến cao nhất, vậy phải luôn đặt vấn đề đào tạo, nâng cao trình độ, cập nhật những kiến thức để tránh tụt hậu so với quốc tế, khu vực. Cập nhật thông tin và đào tạo con người là hết sức quan trọng. Chúng tôi vừa đào tạo trong nước, vừa mở rộng hợp tác quốc tế để đưa cán bộ đi đào tạo ở ngoài nước. Nhờ đó, anh chị em bác sĩ, nhân viên y tế đã có trình độ tương đương với các nước khu vực.

Đi đôi với đào tạo con người là nâng cấp trang thiết bị phục vụ chẩn đoán và chữa bệnh. Máy móc hiện đại thường xuyên xuất hiện. Kinh phí nhà nước cấp còn eo hẹp, việc cập nhật trang thiết bị không phải là đơn giản. Vì  thế, chúng tôi cố gắng hết sức năng động, tận dụng quan hệ với các tổ chức, các hãng, liên kết hoạt động để làm sao có được những máy móc không quá lạc hậu cho đến hiện đại để phục vụ bệnh nhân.

Tuy nhiên chúng tôi không chạy theo cơ chế thị trường (phát triển khu vực chữa những bệnh thông thường, dễ chữa và dễ thu tiền dịch vụ… ) mà chú trọng đầu tư vào các lĩnh vực để giải quyết những bức xúc ngành y tế: nghiên cứu để chữa cả những bệnh khó.

                                                                             PGS.TS Đỗ Như Hơn

Đến nay, ngành Nhãn khoa Việt Nam so với các nước trong khu vực thì đã đạt trình độ ngang tầm.

                                                                                               

PV: Ông có thể kể một vài tiến bộ, thành tựu trong điều trị mà Bệnh viện đạt được trong thời gian gần đây?

 

PGS TS Đỗ Như Hơn: Ví dụ, Bệnh viện đã có thêm một số trang thiết bị hiện đại hơn, và đã có thể tiến hành chụp cắt lớp võng mạc để xem các tổn thương võng mạc và

chẩn đoán bệnh đáy mắt, chụp ảnh đáy mắt, theo dõi những tổn thương, theo dõi quá trình bệnh tật (như theo dõi quá trình bệnh đái đường ảnh hưởng tới mắt ra sao…). Cái mới trong các kỹ thuật về điều trị rất nhiều. Kỹ thuật Phaco chẳng hạn- không mới, nhưng người ta đã đi đến kỹ thuật cao hơn như Phaco lạnh để giảm tối thiểu tổn thương khi tiến hành. Laze Excimer cũng vậy, được thực hiện với tính năng hoàn thiện hơn, phẫu thuật nhẹ nhàng và ít nhất chấn thương cho mắt hơn. Rồi kỹ thuật phẫu thuật đáy mắt, dịch kính, võng mạc… những kỹ thuật khó mà phải mất cả chục năm mới làm thành thạo được. Chúng tôi cũng có những máy móc hoàn thiện hơn để có thể  đưa camera vào trong mắt, mổ nội soi.

Có được kết quả này là nhờ đã đầu tư và đào tạo đúng hướng, thực sự hiệu quả.

 

Rèn y đức là phấn đấu trở thành thày thuốc giỏi…

 

PV: Số lượng bệnh nhân đông, trong khi cơ sở vật chất và nhân lực lại có hạn; sự quá tải của Bệnh viện dễ làm nảy sinh các hiện tượng tiêu cực. Vậy Bệnh viện đã có những biện pháp giáo dục y đức cho y bác sĩ, cán bộ, nhân viên ra sao?

 

 

Giải thích kết quả chụp X-quang cho bệnh nhân

 

PGS TS Đỗ Như Hơn: Tôi nghĩ đó cũng là vấn đề chung của xã hội hiện nay. Thực tế những năm qua có thể cho phép chúng tôi khẳng định một điều: chúng tôi tự hào là Bệnh viện vẫn giữ được những nét đẹp của y đức. Để có được điều đó, đòi hỏi một sự

cố gắng từ lãnh đạo Bệnh viện đến từng nhân viên, từng y bác sĩ.  Quan điểm của lãnh đạo Bệnh viện đóng vai trò quan trọng: anh phải gương mẫu, vì quyền lợi chung chứ không vì cá nhân mình, phải thực sự giữ được y đức của bản thân để làm gương cho người khác.

Tuy nhiên, y đức không chỉ là lời nói suông. Chúng tôi quan niệm Y đức là gồm 2 khía cạnh: thứ nhất, bắt buộc phải học tập nâng cao trình độ để trở thành thày thuốc giỏi. Và thứ hai, đó là thái độ, lời ăn tiếng nói, giao tiếp giữa con người với con người, giữa nhân viên y tế và bệnh nhân. Và chúng tôi cũng phải cố gắng làm sao tạo điều kiện để cuộc sống cán bộ, nhân viên, y bác sĩ… ổn định, là cũng giúp cho người ta không dễ mắc phải những vi phạm về y đức.

Bên cạnh biện pháp giáo dục, chúng tôi cũng có những quy chế nghiêm khắc mà  mọi khoa-phòng phải cam kết thực hiện.

 

 Đầu tư cho đào tạo con người và hiện đại hóa phương tiện chữa bệnh

PV: Thưa ông, là tuyến cuối, nơi tiếp nhận, điều trị những trường hợp nặng và phức tạp của các cơ sở nhãn khoa từ cả nước gửi tới, Bệnh viện Mắt Trung ương đã làm những gì để liên tục nâng cao kỹ thuật và hiệu quả điều trị?

 

PGS TS Đỗ Như Hơn: Để giữ vững được vai trò đầu ngành, đòi hỏi lãnh đạo Bệnh viện luôn phải trăn trở, suy nghĩ tìm hướng đi trong cơ chế thị trường. Chúng tôi luôn nghĩ, việc trước tiên là đào tạo về con người, nguồn nhân lực. Đây là tuyến cao nhất, vậy phải luôn đặt vấn đề đào tạo, nâng cao trình độ, cập nhật những kiến thức để tránh tụt hậu so với quốc tế, khu vực. Cập nhật thông tin và đào tạo con người là hết sức quan trọng. Chúng tôi vừa đào tạo trong nước, vừa mở rộng hợp tác quốc tế để đưa cán bộ đi đào tạo ở ngoài nước. Nhờ đó, anh chị em bác sĩ, nhân viên y tế đã có trình độ tương đương với các nước khu vực.

 

Đi đôi với đào tạo con người là nâng cấp trang thiết bị phục vụ chẩn đoán và chữa bệnh. Máy móc hiện đại thường xuyên xuất hiện. Kinh phí nhà nước cấp còn eo hẹp, việc cập nhật trang thiết bị không phải là đơn giản. Vì  thế, chúng tôi cố gắng hết sức năng động, tận dụng quan hệ với các tổ chức, các hãng, liên kết hoạt động để làm sao có được những máy móc không quá lạc hậu cho đến hiện đại để phục vụ bệnh nhân.

Tuy nhiên chúng tôi không chạy theo cơ chế thị trường (phát triển khu vực chữa những bệnh thông                                                                              Đo nhãn áp

thường, dễ chữa và dễ thu tiền dịch vụ… ) mà chú trọng đầu tư vào các lĩnh vực để giải quyết những bức xúc ngành y tế: nghiên cứu để chữa cả những bệnh khó.

Đến nay, ngành Nhãn khoa Việt Nam so với các nước trong khu vực thì đã đạt trình độ ngang tầm.

 

PV: Ông có thể kể một vài tiến bộ, thành tựu trong điều trị mà Bệnh viện đạt được trong thời gian gần đây?

 

PGS TS Đỗ Như Hơn: Ví dụ, Bệnh viện đã có thêm một số trang thiết bị hiện đại hơn, và đã có thể tiến hành chụp cắt lớp võng mạc để xem các tổn thương võng mạc và

chẩn đoán bệnh đáy mắt, chụp ảnh đáy mắt, theo dõi những tổn thương, theo dõi quá trình bệnh tật (như theo dõi quá trình bệnh đái đường ảnh hưởng tới mắt ra sao…). Cái mới trong các kỹ thuật về điều trị rất nhiều. Kỹ thuật Phaco chẳng hạn- không mới, nhưng người ta đã đi đến kỹ thuật cao hơn như Phaco lạnh để giảm tối thiểu tổn thương khi tiến hành. Laze Excimer cũng vậy, được thực hiện với tính năng hoàn thiện hơn, phẫu thuật nhẹ nhàng và ít nhất chấn thương cho mắt hơn. Rồi kỹ thuật phẫu thuật đáy mắt, dịch kính, võng mạc… những kỹ thuật khó mà phải mất cả chục năm mới làm thành thạo được. Chúng tôi cũng có những máy móc hoàn thiện hơn để có thể  đưa camera vào trong mắt, mổ nội soi.

Có được kết quả này là nhờ đã đầu tư và đào tạo đúng hướng, thực sự hiệu quả.

 

Rèn y đức là phấn đấu trở thành thày thuốc giỏi…

 

PV: Số lượng bệnh nhân đông, trong khi cơ sở vật chất và nhân lực lại có hạn; sự quá tải của Bệnh viện dễ làm nảy sinh các hiện tượng tiêu cực. Vậy Bệnh viện đã có những biện pháp giáo dục y đức cho y bác sĩ, cán bộ, nhân viên ra sao?

 

PGS TS Đỗ Như Hơn: Tôi nghĩ đó cũng là vấn đề chung của xã hội hiện nay. Thực tế những năm qua có thể cho phép chúng tôi khẳng định một điều: chúng tôi tự hào là Bệnh viện vẫn giữ được những nét đẹp của y đức. Để có được điều đó, đòi hỏi một sự

Đo nhãn áp

cố gắng từ lãnh đạo Bệnh viện đến từng nhân viên, từng y bác sĩ.  Quan điểm của lãnh đạo Bệnh viện đóng vai trò quan trọng: anh phải gương mẫu, vì quyền lợi chung chứ không vì cá nhân mình, phải thực sự giữ được y đức của bản thân để làm gương cho người khác.

Tuy nhiên, y đức không chỉ là lời nói suông. Chúng tôi quan niệm Y đức là gồm 2 khía cạnh: thứ nhất, bắt buộc phải học tập nâng cao trình độ để trở thành thày thuốc giỏi. Và thứ hai, đó là thái độ, lời ăn tiếng nói, giao tiếp giữa con người với con người, giữa nhân viên y tế và bệnh nhân. Và chúng tôi cũng phải cố gắng làm sao tạo điều kiện để cuộc sống cán bộ, nhân viên, y bác sĩ… ổn định, là cũng giúp cho người ta không dễ mắc phải những vi phạm về y đức.

Bên cạnh biện pháp giáo dục, chúng tôi cũng có những quy chế nghiêm khắc mà  mọi khoa-phòng phải cam kết thực hiện.

 

Tăng cường cho tuyến cơ sở vùng sâu, miền núi

 

PV: Được biết, hàng năm Bệnh viện thường xuyên cử các bác sĩ đến vùng sâu, miền núi để tăng cường cho tuyến cơ sở. Xin ông cho biết về hiệu quả của việc này?

 

PGS TS Đỗ Như Hơn: Bệnh viện Mắt Trung ương là tuyến chỉ đạo ngành, có nhiệm vụ phát triển ngành- đó là chức năng, nhiệm vụ được giao phó. Chúng tôi có phòng chỉ đạo chuyên khoa lo chính vấn đề này.

Bệnh viện thường xuyên cử các y bác sĩ giỏi đến một số địa phương mà điều kiện nhân lực và trang thiết bị y tế còn thiếu thốn, khó khăn… Từ các giáo sư, thạc sĩ, bác sĩ, các Trưởng- Phó Khoa… đến y tá, hộ lý đến cơ sở, sống và làm việc trong một thời gian dài để “cầm tay chỉ việc”, đào tạo nhân lực cho những nơi ấy. Địa phương chúng tôi đến đầu tiên là Bắc Kạn. Sau đó là Cao Bằng, Yên Bái. Hai năm nay, chúng tôi liên tục có người ở Lai Châu- nơi mới tách tỉnh, còn nhiều khó khăn. Mỗi năm, cứ 4 kíp bác sĩ lên đó. Một người công tác trong 3 tháng, luân phiên. Để động viên anh chị em y bác sĩ, Bệnh viện trợ cấp cho họ 2 triệu đồng/tháng/người; bên cạnh tiêu chuẩn công tác phí.

Kết quả của việc này rất lớn và trông thấy được. Đồng thời việc đưa người về tuyến, Bệnh viện cũng tìm cách hỗ trợ trang thiết bị, thuốc men cần thiết cho địa phương. Chúng tôi đã đào tạo thêm được y bác sĩ, xây dựng chuyên khoa vững mạnh để phục vụ bà con. Ở Yên Bái chẳng hạn, kết quả đạt được rất tốt. Sau một số đợt y bác sĩ Bệnh viện Mắt Trung ương lên công tác, anh em ở Yên Bái đã có thể tự lực làm tốt hơn việc khám và điều trị cho bệnh nhân.

Còn ở Lai Châu, hiện vẫn còn nhiều khó khăn lắm vì nhân lực quá yếu và thiếu. Thậm chí chúng tôi lên đó để đào tạo nhưng không có đủ bác sĩ ở địa phương để tiếp thu. Chúng tôi rất trăn trở. Hy vọng thời gian tới, có thể giải quyết được vấn đề nhân lực ở đây.

Mỗi năm, Bệnh viện Mắt Trung ương cũng khám và điều trị miễn phí cho gần 2000 lượt bệnh nhân nghèo…

Xin cảm ơn ông!

Leave a Reply